reviews Văn học thpt VĂN HỌC trung học cơ sở Cảm Nhận học viên Khoá học Sách Văn Chị Hiên tin tức

Ngữ Văn 11 | so với cảnh hạ huyệt trong "Hạnh phúc của một tang gia"


Bước qua gần như trang cổ tích nhẹ nhàng êm ái của Thạch Lam, đắm chìm ngập trong nỗi buồn khuất tất của cuộc đời như những tấm vải rách chẳng chút vẹn nguyên trong số những trang truyện của phái nam Cao, ta quay trở lại với thực tại lố lăng của buôn bản hội thành thị vn những năm 1930 - 1940. Một làng hội vặn vẹo mình vào lớp vỏ hiện đại “ u – hóa” che phủ lên rất nhiều trò đời kệch cỡm, dị hợm, nhảm nhí. Trong chiếc xã hội nhiễu phương, Tây – Ta lộn lạo ấy, bằng ngòi cây bút trào phúng tinh tế của mình, Vũ Trọng Phụng sẽ tung ra một loạt những tiếng cười có đậm sắc thái phê phán cất sau những trường hợp đầy xích míc của “Số đỏ” mà nổi bật là item “Hạnh phúc của một tang gia”. Một màn kịch đầy giả tạo nên thể tồn tại trang văn qua cảnh hạ huyệt.

Bạn đang xem: Hạnh phúc của một tang gia cảnh hạ huyệt

*

Vũ Trọng Phụng theo luồng thông tin có sẵn đến là 1 nhà văn với nhà báo nổi tiếng của vn vào đầu cố kỉ XX. đông đảo tác phẩm văn học tập của ông đã góp thêm phần cho văn học nước ta trước phương pháp mạng tháng Tám một dung mạo mới. Trong cục bộ những tòa tháp của ông, họ đều rất có thể thấy rất rõ ý thức bênh vực con bạn lao động. Chủ yếu ngòi cây bút trào phúng tinh tế và sắc sảo của ông vẫn vạch trần thực chất của những chiếc xấu xa, mẫu ác, nhơ của một thôn hội cũ. Đồng nghĩa với đó là sự việc tất yếu nên xây dựng một xã hội bắt đầu của nhân dân. Nói theo cách khác nhà văn Vũ Trọng Phụng đã hiểu rõ sâu xa tận cùng mẫu đáy của làng hội thời ấy nghỉ ngơi một góc nhìn không phải là làm việc trên xuống, từ ngoại trừ nhìn vào là đó là người trong cuộc bắt đầu nhìn thấu được nhỏ người, thôn hội và đưa vào từng trang viết. Hồ hết tác phẩm của phòng văn Vũ Trọng Phụng, và đúng là được xem như là những nhà cửa vượt thời gian. Trong ý kiến của ông, nhỏ người còn nếu như không hiện ra những kẻ bất nghĩa lý, sống một phương pháp máy móc, trái với quy luật tự nhiên và thoải mái thì cũng là phần nhiều kẻ mang ý nghĩa vô luân: dâm - đểu- bịp, vậy và lại toàn gặp gỡ may. Trong các sáng tác của Vũ Trọng Phụng, nguyên tố trào phúng như là một điểm lưu ý nổi bật, này cũng là sở trường của ông tạo nên sức mạnh nghệ thuật về ngôn từ cũng tương tự nội dung. Tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của ông phải kể đến tác phẩm “Hạnh phúc của một tang gia” - được trích trực thuộc chương XV của đái thuyết “Số đỏ”, được viết với đăng báo năm 1936 với in thành sách năm 1938.

Mấy cụ thể đặc tả cảnh hạ huyệt càng mỉa mai, trào phúng, biểu thị sự bi hài của đám tang cùng sự giả dối, cường bạo của người quen biết con con cháu đại bất hiếu. Vũ Trọng Phụng tả nó như một vở kịch mà lại bận tay dàn dựng của đạo diễn thừa ư lộ liễu white trợn: Trong loại khung cảnh ấy, một phong cảnh đầy “ưu thương”, hiện hữu hình hình ảnh của hầu như kẻ thối nát của làng hội lúc bấy giờ. Cậu Tú Tân đóng vai trò như là một trong những nhà đạo diễn vào tấn bi hài kịch này. Để thỏa mãn sở say đắm chụp hình thẩm mỹ của mình, cậu đã “bắt bẻ từng người một, hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, hoặc cong sườn lưng hoặc lau nước mắt như vậy này nạm nọ”. Thậm chí anh em của cậu còn “rầm rộ” dancing lên số đông ngôi mộ xung quanh, thân thiện tìm những góc chụp đẹp mang đến khỏi giống nhau. Chất bi hài khiến người đọc mỉm cười ra nước mắt. Bọn họ đã thay đổi nơi hạ huyệt thành sàn diễn, cảm tình tiếc thương fan chết chỉ từ là trò diễn chứ chẳng khởi nguồn từ tình cảm xót yêu thương nơi con tim. Cụ chũm Hồng thì “ho khạc thút thít và ngất xỉu đi”. Khi bố vừa mất, ông chỉ nghĩ cho tiền và danh dự của bản thân thì câu hỏi khóc lóc, chết giả xỉu của ông trong tiếng khắc sau cùng tiễn đưa bạn quá nuốm này cũng chỉ là một trong những trò diễn nhưng mà thôi. Ông sẽ diễn xuất thật hoàn hảo nhất trong đám tang của tía để đánh bóng bản thân. Chi tiết này góp thêm phần tô đậm sự bất hiếu, gian dối của người đứng đầu cái mái ấm gia đình được xem là danh giá chỉ của tp. Hà nội này. Chỉ gồm một giờ đồng hồ khóc lớn nhất bật lên của Phán mọc sừng, tỏ ra vô cùng đau đớn, ông “oặt tín đồ đi, khóc mãi ko thôi”. Ông chính là người loại gián tiếp gây nên cái chết của cố gắng Tổ với tiếng khóc “hứt, hứt” đặc trưng của ông khiến cho mọi tín đồ phải chú ý. Thấy ông khóc mang đến oặt cả người, đứng không vững, Xuân phải đỡ mang lại ông ta ngoài ngã. Hành động của Xuân diễn ra theo đúng sự đo lường của ông Phán. Ông đang muốn giao dịch nốt mang đến Xuân năm đồng còn sót lại để “giữ chữ tín” trước khi liên tục nhờ Xuân quảng cáo cho đôi sừng hươu vô hình dung trên đầu của ông. Bởi thế, trong khi Xuân chật đồ dùng đỡ ông vực lên thì ông “dúi vào tay nó một cái giấy bạc tình năm đồng cấp tư”. Giờ đồng hồ “hứt, hứt” của ông Phán té ra chẳng buộc phải tiếng khóc âu sầu cho một cuộc đời vừa xong xuôi mà là tiếng cười niềm hạnh phúc đang nỗ lực kìm nén. Một hành động đầy sự đưa dối với tàn ác. Kẻ chủ mưu giết bạn đang vui lòng thanh toán tiền công mang lại kẻ làm thịt người ngay cạnh nấm mồ của nạn nhân. Ngòi bút mô tả cận cảnh của Vũ Trọng Phụng soi vào góc ẩn sau cái áo thụng trắng, phơi bày toàn cục sự lừa lọc, nhẫn tâm, vô nhân tính. Đám tang rứa Tổ được Vũ Trọng Phụng mô tả như một tấn hài kịch nhưng mỗi nhân vật là một vai hề vừa lố lăng đưa dối, vừa tàn nhẫn. Bí quyết tạo dựng trường hợp của người sáng tác rất ngược đời, trái cùng với đạo lý, phong tục. Một đám tang đầy với sự hạnh phúc, vui phấn khởi mà không còn có chút xúc cảm xót xa, mất mát, đau thương của các thành viên vào gia đình. Qua đó, người sáng tác đã nói lên tất cả sự nhố nhăng vô đạo đức của chiếc xã hội thượng lưu giữ nửa trực thuộc địa nửa phong kiến với trào lưu u hóa. Dòng xã hội mà người sáng tác gọi là chó đểu, khốn nạn.

ĐỌC THÊMNghệ thuật trào phúng trong "Hạnh phúc của một tang gia" - Vũ Trọng Phụng

Mỗi công trình văn học được ví như cái gương to đùng soi chiếu và phản ánh buôn bản hội. Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” là một tác phẩm như thế! Vũ trọng Phụng không rụt rè mà phanh phui toàn bộ những xấu xa, bịp bợm của làng mạc hội thượng lưu giữ Việt Nam. Ở đó, những bé thú đội lốt tín đồ nhi nhao bàn về “văn minh”, “âu hóa” và tiền nghiễm nhiên vươn lên là cán cân công lý của làng hội, nó lăn qua lương chổ chính giữa của nhỏ người, giết mổ chết tất cả những điều thiện lương, tốt đẹp. Loại xã hội “chó đểu” ấy được Vũ Trọng Phụng dựng lên bằng thủ pháp đối lập, nghịch dị giữa con người bên phía trong và bên phía ngoài để từ kia tiếng cười mỉa mai, sâu cay cứ vang lên ko ngớt, cứ ám hình ảnh hồn ta bao năm tháng.

Xem thêm: Bài Tập Từ Ghép Và Từ Láy Lớp 4 Có Đáp Án Nâng Cao, 40 Bài Tập Về Từ Ghép Và Từ Láy Lớp 4 (Có Đáp Án)

“Một nhà cửa văn học, hy vọng sống mãi trong trái tim bạn đọc và tồn tại mãi với rất nhiều phong nai lưng của cuộc đời, thì phải thật đặc biệt” cùng như một một điều hiển nhiên, ta bắt gặp điều ấy trong “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng, từng chương truyện tương tự một màn kịch quánh sắc, một tấn hài kịch vừa bi vừa hài, mỗi nhân vật là một trong chân dung biếm họa. Bước vào “Hạnh phúc của một tang gia” ta như lao vào một thế giới của những điều hài hước đến kệch cỡm. Hồ hết điều đưa dối, hài hước ấy được bộc bạch rõ ràng nhất qua mọi trang văn diễn tả cảnh hạ huyệt của một gia đình giàu có bậc nhất Hà thành. Để rồi khi nói tới cảnh ấy, tôi không vấn đề gì quên được tiếng cười cợt kìm nén của ông Phán mọc sừng: “Hức…Hức…Hức!”.

Để đọc thêm nhiều bài viết hay, cùng chạy nước rút hiệu quả, hãy đăng ký sở hữu những đầu sách và đk khoá học tập của HVCH nhé!