toàn bộ Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


Bạn đang xem: Đóng vai cô kĩ sư kể lại cuộc gặp gỡ

*

Đóng vai cô kĩ sư kể lại cuộc chạm chán gỡ và chat chit với anh thanh niên. Góp mình cùng với ạ, bản thân cảm ơn nhiều, kị lấy bài trên mạng ạ




Xem thêm: Interface Trong Java Là Gì, Extends Và Implements Có Thể Hiểu Là Gì

*

TÔI KHÔNG BÍT SAU CÂU CHUYỆN NÀY CHUYỆN J SẼ XẢY RA TÍT THEO =)

Tham khảo nhé !

Tôi năm nay 20 tuổi. Nghề nghiệp và công việc của tôi là kĩ sư. Một hôm mang đến làm việc, tôi được ban chỉ huy cử tăng trưởng Sa Pa để công tác. Trong chuyến đi ấy, vô tình tôi đã chạm mặt được và gồm một cuộc chat chit vô cùng thú vị với một anh giới trẻ làm nghề đo nhiệt độ. Qua chuyến du ngoạn ấy, tôi đã có tương đối nhiều bài học, ghê nghiệm cuộc sống và thêm hiểu hơn về đều co bạn lao hễ thầm lặng. Chúng ta hãy nghe tôi nói lại cuộc chạm chán gỡ quan trọng đặc biệt này nhé!

Tôi vẫn còn nhớ khoảng thời gian ngắn được chưng lái xe ra mắt cho shop chúng tôi về anh thanh niên. Anh làm công tác làm việc khí tượng kiêm đồ lí địa cầu, sống 1 mình trên đinh núi cần anh rất“thèm người”. Bác bỏ vừa nói xong thì anh xuất hiện. Vóc dáng nhỏ tuổi bé, đường nét mặt tràn đầy sức sống, là các thứ toát lên qua cái nhìn của tôi về anh. Qua lời ra mắt của ông họa sĩ, shop chúng tôi được anh mời lên đơn vị chơi. Tôi vô cùng đỗi quá bất ngờ khi chỉ ra trước phương diện tôi là một vườn hoa. Như thế nào hoa đơn, thược dược, nào hoa hồng,., đầy khắp vườn khiến cho tôi không còn e thẹn mà lại chạy ngay đến bên người con trai ấy. Anh trao cho tôi bó hoa một cách thoải mái và tự nhiên và tôi cũng chào đón bó hoa ấy cùng tôi có cảm xúc như shop chúng tôi đã quen nhau tự lâu.

Anh ra mắt về công việc của mình. Nhiệm vụ của anh là đo gió, đo mưa, đo nắng, dự đoán thời máu hằng ngày phục vụ cho sản xuất, chiến đấu. Anh nhắc rằng nửa tối đang bên trong chăn, phải chui thoát khỏi chăn, ra vườn thân khí trời lạnh lẽo buốt. Tôi thấy tội mang lại anh vô cùng. Không những kết thúc tốt nhiệm vụ của bản thân mình anh còn tồn tại một lối sống gọn gàng mẫu mực. Tôi xem sách còn ông họa sĩ thì truyện trò với anh,ông họa sỹ hỏi anh: – Sao fan ta bảo anh là bạn cô độc nhất nắm gian? Rằng anh“thèm”người lắm? Anh thanh niên cười: – các từ ấy hầu hết là của bác bỏ lái xe. Không, sai đâu. Anh hạ giọng trọng điểm sự với công ty chúng tôi rằng lúc chưa vào nghề, nhìn ngôi sao sáng giữa bầu trời đen kịt, anh nghĩ ngôi sao sáng kia lẻ loi một mình. Hiện nay vào nghề, anh bắt đầu thấy không hẳn vậy. Anh còn đến rằng công việc của anh nối sát với bao công việc của bằng hữu đồng chí dưới xuôi, cất quá trình đi, anh ảm đạm đến chết mất. Anh trung tâm sự như phát âm lại một điều quan tâm đến từ hết sức lâu. Bất giác anh lag mình trong khi thấy ông họa sỹ hí hoắm vẽ mình. Anh đã lắc đầu một cách từ tốn và giới thiệu cho ông mọi người xứng đáng được vẽ hơn. Tôi thấy được biết bao nét xin xắn đáng quý hiện thị rõ trong con người anh. Cùng dù anh bao gồm ngăn cản, ông họa sỹ già vẫn vẽ được tuy thế hơi vất vả, ngoài ra ông bao gồm chút hoảng loạn về anh. Ông nghĩ“người con trai ấy đáng yêu thật tuy thế làm ông nhọc quá. Với rất nhiều điều làm cho những người ta cân nhắc về anh, với về đầy đủ điều anh suy nghĩ…”. Cuộc chạm chán gỡ này đã hỗ trợ tôi phát âm sâu rộng về tình yêu nhạt nhẽo và yên vai trung phong hơn về đưa ra quyết định của mình. Cuộc rỉ tai tuy ngắn ngủi nhưng mà đã vướng lại trong tôi và cả ông họa sỹ già những tuyệt vời khó quên. Qua cuộc gặp gỡ ấy, tôi đã gồm những xem xét và tình cảm mới lạ về con người và cuộc sống. Anh thanh niên đã hỗ trợ tôi cảm giác được khá thở tràn trề mức độ sống của các con người thao tác làm việc trên Sa Pa. Trước khi nhận bài toán ở đây, tôi vẫn chần chừ, chán nản, nhưng lúc này tôi đã biến hóa cách suy xét của mình.