tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
*

"Lòng mẹ bao la như biển tỉnh thái bình dạt dào,

"Tình chị em tha thiết như cái suối nhân hậu ngọt ngào."

Mẹ là người dân có tấm lòng bao la nhất, người mẹ cũng là người dân có tình cảm khẩn thiết nhất. Với mọi cá nhân chúng ta, mẹ luôn luôn là người chị em hiền cùng là hình hình ảnh cao đẹp mắt nhất. "Mẹ", một giờ gọi giản dị mà lại chứa chan cảm xúc vô bờ bến.

Đây có phải là 1 đoạn văn biểu cảm ko ?


*

Đề: cảm xúc về người thân (ông bà, cha mẹ, anh chị,...)

*gợi ý: '' Lòng mẹ bát ngát như biển thái bình, dạt dào. Tình người mẹ tha thiết như chiếc suối hiền ngọt ngào và lắng đọng ''


*

1. Mở bài:

- ra mắt về mẹ.

Bạn đang xem: Bài thơ lòng mẹ bao la như biển thái bình

Đối với tất cả mọi người, người người mẹ thật thiêng liêng và cao cả. Mặc dù có thế nào chị em vẫn luôn rộng lòng tha thứ, bao dung cho việc đó ta. Chị em là fan mà ta mãi luôn ghi nhớ trong đời.

2. Thân bài:

- Mỗi nhỏ người đều phải sở hữu một trái tim tương tự như chỉ gồm một mẹ.

- tình yêu của mẹ dành riêng cho con (Mẹ yêu thương con bằng chính trái tim, cho nhỏ những gì mẹ có,...).

- trường đoản cú khi mới lọt lòng, chúng ta đã cần những gì ở người mẹ ( mẫu sữa mẹ, ôm ấp trong khoảng tay mẹ, đông đảo lời ru của mẹ,...).

- Mẹ luôn luôn vững cách theo ngay cạnh ta, luôin cỗ vũ ta.

- tình yêu của mẹ dành riêng cho con ra làm sao ( thiệt tha thiết, bao la và ấm áp,...).

- không những có con tín đồ cần mẹ mà muông thú cũng cần được mẹ (từ những nhỏ hổ anh dũng đến những bé thỏ yếu hèn ớt đều phải mẹ).

- mẹ thật đặc biệt quan trọng đối với ta (luôn quan lại tâm quan tâm ta và dù là thế nào bà bầu vẫn luônở mặt ta).

3. Kết bài:

Nêu cảm xúc, cảm tình về mẹ.

Cảm ơn chị em vì đa số gì mẹ đã tạo nên con. Cảm ơn mẹ đã yêu thương, luôn ở mặt con.


Đúng 0
comment (1)

ọi bạn chúng ta ai ai cũng được ra đời và mập lên trong tầm tay chăm lo của bà bầu hiền. Vẫn biết mặt mình có biêt bao nhiêu người thân yêu - mang lại trường ta có bằng hữu thân thương, bao gồm ngôi trường thương mến, gồm thầy cô chiều chuộng hằng ngày vỗ về, dạy bảo ... Nhưng kiên cố chẵn có ai không cảm thấy được tình thân thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta mang đến suốt cuộc sống là cừ khôi nhất.

*

Tình yêu kia cứ lớn dần theo năm tháng, đến hiện thời khi bước chân vào ngôi trường trung học diện tích lớn ta bắt đầu phần nào phát âm được tình thương thiêng liêng của mẹ.

Một mau chóng mai thức dậy, ta đã cảm thấy được bàn tay người mẹ hiền ấp ôm đêm qua, giờ đây lại chuẩn bị nắm cơm buổi sáng trước cơ hội ta đến trường. Lúc ta vào lớp, bàn tay bà mẹ lại tần tảo nắng và nóng mưa xung quanh nương rẫy lo đến ta buổi cơm thường nhật, từng miếng áo ấm giữa những tiết trời lập đông. Cứ thế, tình chủng loại tử luôn luôn hiện hữu, cứ mãi chở che, mơn trớn, vỗ về, yêu thương, trìu mến trên từng nẻo đường bé đến lớp.

Tình bà mẹ tràn đầy, trinh trắng như phương diện nước hồ nước thu buổi sớm mà vẫn chân chất, mộc mạc, gần gũi tinh tươm tựa trang giấy học tập trò. Có lẽ rằng khi con tín đồ còn chưa chắc chắn mặt chữ thì tình chủng loại tử đã miêu tả đủ đầy, xinh sắn như ánh trăng rằm trong những câu ca dân gian xưa. Nay trên tất cả các phương tiện trao thay đổi thông tin, nghệ thuật, hình ảnh người mẹ lại càng được vinh danh hơn nhưng có thể vẫn chưa bao giờ đủ nhằm nói lên sự hy sinh và tình yêu tín đồ mẹ dành riêng cho ta.

Từ tấm bé, khi biết cảm dấn cuộc đời, tình mẹ luôn dần phệ lên bên con theo năm tháng...

“ Ầu ơ ... Ví dầu cầu ván đóng góp đinh, cầu tre rung lắc lẻo gập ghềnh khó đi, khó đi bà mẹ dắt bé đi...”

Câu hát ru con bất ngờ của nhà ai hàng xóm trong tối sâu hiu quạnh quẽ của miền quê chắc hẳn rằng cũng đủ gửi ta theo mối cung cấp yêu yêu đương của tình bà mẹ bao la! Tình chị em thể hiện đông đảo nơi bên trên trái đất nầy với ngẫu nhiên không gian nào.

Một sớm mai trong bài xích giảng của thầy ở lớp, vẫn còn đó nhớ như in câu hò váy ấm, du dương mà mênh mông tình mẫu mã tử:

“Hò ơ! mẹ già như chuối chín cây, Gió lay người mẹ rụng... Gió lay bà bầu rụng ... Con bắt buộc mồ côi”.

Buổi chiều về, đem cảm hứng nầy bày tỏ với ba, con lại nghe cha sụt sùi nuối tiếc thương đang một lần lầm lỡ lúc vô tình nhằm mẹ bi thiết lúc tuổi thời cắp sách. Ba rất sợ mồ côi chăng? có lẽ thế! không cha mẹ với tình thương thiêng liêng bất tận! không cha mẹ bàn tay chăm bẵm tự buổi sơ sinh! không cha mẹ sự chở che từ tấm bé! Mồ côi ngay cả lúc đã là fan lớn như ba! mồ côi sự nuông chiều chiều vào thời thơ dại! mồ côi cả vào buổi xế chiều!... Ba rọi ngậm ngùi đọc câu ca dao xưa cũ:

“Công phụ vương như núi Thái sơn/Nghĩa người mẹ như nước trong mối cung cấp chảy ra”.

Ta tự dưng rùng mình lo lắng thật sự trường hợp trên đời nầy, ta hay ngẫu nhiên ai lỡ thiếu hụt đi một tình yêu thương của người mẹ hiền!

Một tối sốt xoàng xĩnh thôi ta đầy đủ biết chị em chẳng bao giờ yên giấc, bàn tay bà mẹ nhẹ nhàng sờ trán đi khám nhiệt độ, đắp chăn, nôn nóng lo dung dịch men, rồi mẹ nấu lá xông nhưng mà khi bé dại ta ngỡ như nồi lá xông là thuốc thần để nhỏ hết bệnh!

“Con ho lòng người mẹ tan tành. Nhỏ sốt lòng mẹ như bình nước sôi”.

Cơn nóng của bé đã là cơn lửa đốt lòng mẹ! Cơn ho của con chắc đã làm cho khuôn mặt chị em thêm hằn hồ hết vết chân chim!

Hình hình ảnh người mẹ luôn luôn bên đời nóng áp, mãi hy sinh, chở che! đựng tiếng khóc trước tiên chào đời là ta đã nằm trọn vào tình ngọt ngào đó. Từng bước một đi lẫm chẫm trước tiên của đời người, ai đã cầm tay ta dắt đi mỗi bước một? khi lỡ té đau, ai thông báo xít xoa? cảm nhận được nổi nhức lúc nầy là ai quanh đó mẹ? Ai mừng vui nhất khi ta cất tiếng nói bi bô? Khi bước chân vào trường, đằng sau ta không bao giờ thiếu vắng cặp đôi mắt dõi theo đầy lo ngại của người mẹ hiền! Và bao gồm ai tả được ánh nhìn mừng vui của mẹ mỗi một khi ta được điểm mười ?

Giờ đây, lúc ngồi trên ghế công ty trường với phần đông trang sách bắt đầu thơm tho như còn phảng phất mùi hương lúa mới đồng quê và hồ hết giọt những giọt mồ hôi tảo tần của mẹ, với bộ trang phục màu xanh từ bây giờ đây chắc tương đối đầy đủ đi niềm hy vọng cho nhỏ nên tín đồ tự miền quê xa lắc. Khi phố lên đèn ta chắc chị em mới rời quá trình đồng áng, thoăn thoắt bước đi về công ty dưới làn sương đêm mà mẹ chưa một đợt ta thán.

Còn lưu giữ như in những khi học bài khuya, người mẹ vẫn thức cùng con và ngồi bên may vá, khâu lại từng chiếc khuy, đắp bạ từng mãnh vai áo đang sờn. Ngồi mặt con, chắc người mẹ sợ con thức khuya không đủ sức mai dậy sớm mang đến trường, mẹ lại nóng vội lo cho nhỏ từng ly nước cam ngọt lịm tình cảm thương. Đến khi con chim nhạn lạc bè lũ kêu sương nơi nào đó giữa không khí miên với của đêm miền quê xứ Quảng, con lại e sợ rằng để chị em cùng thức thừa khuya làm thế nào ngày mai mẹ tiếp tục ra đồng bên dưới nắng?

*

Cũng đã có rất nhiều lần phạm lỗi, sau ánh nhìn nghiêm khắc của mẹ, ta vẫn nhận ra sự vỗ về bằng những lời răn dạy mộc mạc, thực tình nhưng lắng sâu nỗi bao dung. Những lần như vậy, nhỏ như bự thêm lên, chắc chắn hơn lên cùng tự hứa với lòng đang không khi nào phạm lỗi. Ta gồm biết đâu tuổi thơ vẫn cứ êm đềm trôi đi trong lúc sườn lưng mẹ ngày thêm còng xuống theo vệt ấn ngiệt té của mon năm, tội tình xưa bé e rằng chưa có dịp như thế nào chuộc lại, tóc bà bầu lại trắng thêm khi ta chưa kịp nên người.

Ngày tựu trường thêm trung học chuyên, hai bà bầu con rụt rè trên phố như bầu không khí “ngày tựu ngôi trường đầu tiên” của Thanh Tịnh. Trong bộ đồ của quê nghèo kỳ lạ lẩm tại góc phố phồn vinh nhưng bé vẫn cảm giác được sự rắn rỏi, nặng tay của bà mẹ để con vững tin mà tiếp xúc môi trường mới mẽ. Bao gồm ai đó rỉ tai xót xa, ái ngại nhưng có gì đâu? người ta có thể có rất nhiều thứ hơn nhưng bé vẫn tin rằng con đã tất cả một gia sản quí độc nhất vô nhị trên đời chưa chắc chắn ai sánh kịp đó là tình mẹ của con.

Hôm nay trên chiếc xe đạp điện mẹ thiết lập cho con vẫn còn đấy thơm mùi sơn mới, con đến trường vào niềm hân hoan như đang trong tầm tay mẹ, con đã tiếp cận môi trường xung quanh mới, Thầy cô mới, bằng hữu mới trong veo tuổi thơ học trò, con chắc vẫn không khi nào thiếu sự lo lắng, nhớ thương của người chị em hiền tần tảo.

Cuộc đời bà mẹ là cả một đời mãi quyết tử cho con, tình cảm của mẹ giành cho con rộng lớn như trời biển vẫn như câu ca dao xưa đó thôi: “Nghĩa bà bầu như nước trong mối cung cấp chảy ra”, cùng nước trong mối cung cấp vẫn luôn chảy mãi như để tình mẹ luôn tồn tại vĩnh hằng.

Xem thêm: Ai Được Coi Là Cha Đẻ Của Thế Vận Hội Olympic Hiện Đại, Cha Đẻ Thế Vận Hội Olympic Hiện Đại Là Ai

Giờ đây, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tưởng như báo đáp công ơn trời biển của bà mẹ bằng cả sự quyết tâm học hành của con! nhỏ hứa với người mẹ con sẽ giữ lại được mãi greed color đồng phục của con bên cạnh bạn bè con, của trường con luôn luôn trong sáng như niềm trường đoản cú hào của chính con, như niềm hi vọng ngọt ngào vô bốn của bà mẹ hiền giành riêng cho con.

Mẹ ơi! Tình người mẹ thật bao la! con chỉ là đứa nhỏ bé thích luôn luôn được nằm trong tầm tay âu yếm, trìu thích của mẹ, của gia đình! con nguyện sẽ nắm học thật xuất sắc để rèn luyện bạn dạng thân con đề nghị người, góp 1 phần nhỏ bé bỏng cho làng hội, mang về nguồn vui, niềm hy vọng cho mẹ, cho mái ấm gia đình thương yêu thương của mình